Tuesday, May 10, 2011
Tuesday, March 29, 2011
Rome - City of the ancient architectures
The Roman Forum, the political, economic, cultural, and religious center of the city during the Republic and later Empire, now lays in ruins in modern-day Rome.
Colosseum was completed in 80AD. It can accommodate 50,000 sitting spectators. Just imagine that the biggest stadium in 2010 can accommodate 80,000.
The Pantheon is a building in Rome, commissioned by Marcus Agrippa as a temple to all the gods of Ancient Rome, and rebuilt by Emperor Hadrian in about 126 AD. Almost two thousand years after it was built, the Pantheon's dome is still the world's largest unreinforced concrete dome. The height to the oculus and the diameter of the interior circle are the same, 43.3 metres.
Piazza Navona is a city square in Rome, Italy. It is built on the site of the Stadium of Domitian, built in 1st century AD, and follows the form of the open space of the stadium. The ancient Romans came there to watch the agones ("games"), and hence it was known as 'Circus Agonalis' (competition arena). It is believed that over time the name changed to 'in agone' to 'navone' and eventually to 'navona'.
The National Monument of Victor Emmanuel II is a monument to honour Victor Emmanuel, the first king of a unified Italy, located in Rome, Italy. It occupies a site between the Piazza Venezia and the Capitoline Hill. It was inaugurated in 1911 and completed in 1935.
The Trevi Fountain is 25.9 meters high and 19.8 meters wild. It is the largest Baroque fountain in the city and one of the most famous fountains in the world.
A traditional legend holds that if visitors throw a coin into the fountain, they are ensured a return to Rome. Among those who are unaware that the "three coins" of Three Coins in the Fountain were thrown by three different individuals, a reported current interpretation is that two coins will lead to a new romance and three will ensure either a marriage or divorce. Another reported version of this legend is that it is lucky to throw three coins with one's right hand over one's left shoulder into the Trevi Fountain.
An estimated 3,000 Euros are thrown into the fountain each day. The money has been used to subsidize a supermarket for Rome's needy. However, there are regular attempts to steal coins from the fountain.
The Spanish Steps are a set of steps in Rome, Italy, climbing a steep slope between the Piazza di Spagna at the base and Piazza Trinità dei Monti, dominated by the church of Trinità dei Monti. It is the widest staircase in Europe. The monumental stairway of 138 steps was built with French diplomat Étienne Gueffier’s bequeathed funds of 20,000 scudi, in 1723–1725.
Source: Wikipedia
Friday, February 18, 2011
Barcelona
Barcelona is the capital and the most populous city of Catalonia and the second largest city in Spain, after Madrid, with a population of 1.6mil. It hosted the Olympic Games in 1992.
| Barcelona City |
| La Sagrada Familia |
| La Casa Mila Building |
| Gracia Street in Barcelona with its beautiful lamposts |
| Agbar Tower - Barcelona |
| National Museum of Arts |
| Nou Camp - Barca Base |
| Castell dels Tres Dragons |
| Statue of Christopher Columbus |
| The Port of Barcelona Building |
Wednesday, February 16, 2011
Thursday, November 25, 2010
Bức tường Berlin
Tính đến năm 1961 thì có khoàng 2.1 triệu người Đông Đức bỏ sang Tây Đức. Để ngăn người dân Đông Đức chạy sang Tây Đức, ngày 13/8/1961, bức tường Berlin được dựng bằng hàng rào điện và thép gai, dài 155km với 302 tháp canh. Nghe nói chỉ trong có 1 đêm đã dựng xong bức tường rào này. Người dân Berlin ngỡ ngàng khi nhìn thấy hàng rào được dựng lên. Hai miền Đông và Tây bị chia cắt hoàn toàn.
Trải qua nhiều thời kỳ, bức tường được kiên cố hoá bằng bê tông như thế này:
Sau khi bức tường được dựng lên, thì có rất nhiều người dân Đông Đức vẫn tìm cách trốn sang Tây Đức bằng nhiều cách như vượt tường, đào hầm, khinh khí cầu. Không nhiều người thoát. Khoảng 192 người đã bị lính Đông Đức bắn chết. Ngày 17/8/1962, Peter Fecher, 18 tuổi, cố vượt tường sang Tây Đức nhưng bị lính Đông Đức bắn và để mặc cho chảy máu đến chết.
Sau hơn 28 năm, bức tường bị dỡ bỏ và một phần được giữ lại và vẽ trang trí như thế này:
Trải qua nhiều thời kỳ, bức tường được kiên cố hoá bằng bê tông như thế này:
| Ảnh chụp từ phía Đông Đức cũ |
| Bia tưởng niệm nạn nhân |
Sau hơn 28 năm, bức tường bị dỡ bỏ và một phần được giữ lại và vẽ trang trí như thế này:
Tây Đức cũ nhìn từ bức tường Berlin:
Thursday, November 18, 2010
The Bridge of Angels in Rome
Cây cầu các thiên thần ở Rome:
Cây cầu dẫn đến lâu đài Saint Angelo
Cây cầu được hoàn thành vào năm 134 sau Công Nguyên bắc qua sông Tiber. Dọc hai bên cầu là tượng các thiên thần được điêu khắc rất công phu.
Thursday, November 04, 2010
Bài văn gây xúc động
Bài văn trên bốn trang giấy kiểm tra của em Nguyễn Thị Hậu, học sinh chuyên Toán lớp 10A2 Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An, ướt nhoè nước mắt khi nói về người bố thân thương...
Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”
Bài làm
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. 40 tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng (…). Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.
Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.
Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngả bóng. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường xóc, thì những cơn đau dạ dày của bố lại tái phát. Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-40 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia đợi khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương chịu khó như vậy.
Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?
Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm. Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn “chiến đấu”. “Chiến đấu” cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.
Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Bố thuộc Truyện Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng… Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.
Và, tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.
Những giò phong lan có bao giờ bố quên tưới nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa nhài có bao giờ không toả hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Tuy nhà tôi bao giờ cũng có 2 chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp.
Và hơn thế, trong suốt hơn 5 năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.
Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại.
Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn (…).
Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã chỉ đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng nó như chính linh hồn của mình.
Nguồn: Tienphong online
Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”
Bài làm
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. 40 tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng (…). Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.
Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.
Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngả bóng. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường xóc, thì những cơn đau dạ dày của bố lại tái phát. Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-40 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia đợi khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương chịu khó như vậy.
Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?
Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm. Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn “chiến đấu”. “Chiến đấu” cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.
Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Bố thuộc Truyện Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng… Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.
Và, tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.
Những giò phong lan có bao giờ bố quên tưới nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa nhài có bao giờ không toả hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Tuy nhà tôi bao giờ cũng có 2 chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp.
Và hơn thế, trong suốt hơn 5 năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.
Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại.
Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn (…).
Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã chỉ đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng nó như chính linh hồn của mình.
Nguồn: Tienphong online
Subscribe to:
Posts (Atom)


